Thảo luận:Đồng tính luyến ái/Nháp 2024

Nội dung trang không được hỗ trợ ở ngôn ngữ khác.
Thêm đề tài
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Đây là một trang nháp.

Thảo luận tại Thảo luận Wikipedia:Dự án/LGBT#Dự án cải thiện bài Đồng tính luyến áiThảo luận:Đồng tính luyến ái#Cập nhật 2024

Lịch sử[sửa mã nguồn]

Đồng tính luyến ái#Lịch sử
en:Homosexuality#History

Một số học giả cho rằng thuật ngữ "đồng tính luyến ái" không phù hợp khi áp dụng cho các nền văn hóa cổ đại, chẳng hạn như người Hy Lạp hay người La Mã đều không sở hữu bất kỳ từ nào có cùng phạm vi ngữ nghĩa như khái niệm hiện đại về "đồng tính luyến ái".[1][2] Cũng không tồn tại sự phân biệt về lối sống hay sự khác biệt về mặt tâm lý hoặc hành vi trong thế giới cổ đại.[3] Tuy nhiên, có những hành vi tình dục đa dạng và được chấp nhận khác nhau tùy theo thời gian và địa điểm.[1] Ở Hy Lạp cổ đại, mô hình mọi chàng trai vị thành niên thực hiện hành vi tình dục với nam giới lớn tuổi không cấu thành bản dạng đồng tính luyến ái theo nghĩa hiện đại vì những mối quan hệ được coi là các giai đoạn trong cuộc sống chứ không phải định hướng lâu dài, vì sau này các bạn đời trẻ hơn thường kết hôn với phụ nữ và sinh sản.[4] Các học giả khác cho rằng có sự liên tục đáng kể giữa đồng tính luyến ái cổ xưa và hiện đại.[5][6]

Thiêu sống hai người đồng tính (hiệp sĩ Richard von Hohenburgcận vệ Anton Mätzler) trên cọc bên ngoài Zürich, 1482 (từ biên niên sử Spiezer Schilling)

Trong các nền văn hóa chịu ảnh hưởng của các tôn giáo khởi nguồn từ Abraham, luật phápnhà thờ quy định kê gian là một tội lỗi chống lại thần thánh hoặc tự nhiên. Tuy nhiên, việc lên án quan hệ tình dục qua đường hậu môn giữa nam giới đã có từ trước tư tưởng Kitô giáo. Trong suốt phần lớn lịch sử Kitô giáo, hầu hết các nhà thần họcgiáo phái Kitô giáo đều coi hành vi đồng tính luyến ái là vô đạo đức hoặc tội lỗi.[7][8] Sự lên án này cũng thường thấy ở Hy Lạp cổ đại, cụm từ "không tự nhiên" có thể có từ triết gia Platon,[9] mặc dù trước đó ông đã viết về lợi ích của các mối quan hệ cùng giới.[10]

Những cụm từ như đồng tính nam hoặc song tính từng được dùng bởi nhiều nhân vật lịch sử như Sokrates, Lord Byron, Edward IIHadrianus.[11] Một số học giả coi đây là sự giải thích sai về mặt niên đại, dựa trên quan niệm xây dựng tình dục đương đại cho thời đại của những nhân vật này.[12][3] Mặc dù nhiều học giả khác đã không thừa nhận quan điểm của những học giả trên.[13][6][5]

Trong khoa học xã hội, đã có sự tranh cãi giữa quan điểm "bản chất" và "xây dựng" về đồng tính luyến ái. Cuộc tranh luận chia rẽ những người tin rằng các thuật ngữ như "đồng tính" và "thẳng" đề cập đến những đặc tính khách quan, bất biến về mặt văn hóa của con người với những người tin rằng những trải nghiệm mà họ đặt tên là tạo tác của các quá trình văn hóa và xã hội độc đáo. "Những người theo chủ nghĩa thực chất" thường tin rằng sở thích tình dục được quyết định bởi các lực sinh học, trong khi những người theo "chủ nghĩa xây dựng xã hội" cho rằng ham muốn tình dục được học hỏi.[14] Nhà triết học khoa học Michael Ruse đã tuyên bố rằng cách tiếp cận của chủ nghĩa xây dựng xã hội, chịu ảnh hưởng của Foucault, dựa trên việc đọc có chọn lọc các ghi chép lịch sử, khiến sự tồn tại của những người đồng tính luyến ái bị nhầm lẫn với cách họ bị dán nhãn hoặc đối xử.[15]

Châu Phi[sửa mã nguồn]

Ghi chép đầu tiên về một cặp đôi đồng tính luyến ái trong lịch sử thường được biết đến là Khnumhotep và Niankhkhnum, một cặp nam giới Ai Cập cổ đại, sống vào khoảng năm 2400 TCN. Cặp đôi được khắc hoạ trong tư thế hôn mũi, tư thế thân mật nhất trong nghệ thuật Ai Cập, được bao quanh bởi những người có vẻ là người thừa kế của họ. Các nhà nhân chủng học Stephen MurrayWill Roscoe đã báo cáo rằng phụ nữ ở Lesotho tham gia vào "các mối quan hệ khiêu dâm, lâu dài" được xã hội thừa nhận, được gọi là motsoalle.[16] Nhà nhân chủng học E. E. Evans-Pritchard cũng ghi lại rằng các nam chiến binh Azande ở miền bắc Congo thường xuyên tiếp đón những nam tình nhân trẻ trong độ tuổi từ 12 đến 20, những người này giúp đỡ công việc gia đình và tham gia quan hệ tình dục qua đùi với những người chồng lớn tuổi của họ.[17]

Châu Mỹ[sửa mã nguồn]

Văn hóa bản địa[sửa mã nguồn]

Khiêu vũ kiểu Berdache
Quốc gia Sac và Fox múa nghi lễ mừng người hai tâm hồn. George Catlin (1796–1872); Viện Smithsonian, Washington, D.C.
Hình minh họa hai người đàn ông đồng tính Aztec đang nói chuyện, từ nghiên cứu Florentine Codex

Như đúng với nhiều nền văn hóa không phải phương Tây khác, rất khó để xác định mức độ áp dụng các quan niệm phương Tây về xu hướng tính dục và bản dạng giới đối với các nền văn hóa Tiền Colombia. Bằng chứng về các hành vi tình dục đồng tính và thói đảo trang đã được tìm thấy ở nhiều nền văn minh trước khi bị chinh phụcMỹ Latinh, như người Aztec, Maya, Quechua, Moche, Zapotec, IncaTupinambá ở Brasil.[18][19][20]

Những người chinh phục Tây Ban Nha đã kinh hoàng khi phát hiện ra việc kê gian được thực hiện một cách công khai giữa các dân tộc bản địa và cố gắng xóa bỏ nó bằng cách bắt những người berdaches (cách người Tây Ban Nha gọi họ) dưới sự cai trị của họ phải chịu những hình phạt nghiêm khắc, bao gồm hành quyết công khai, đốt và bị chó xé xác.[21] Những kẻ chinh phục Tây Ban Nha đã nói nhiều về nạn kê gian giữa những người bản xứ để miêu tả họ là những kẻ man rợ và do đó biện minh cho cuộc chinh phục và việc buộc họ phải chuyển đổi sang Kitô giáo. Do ảnh hưởng và quyền lực ngày càng tăng của những kẻ chinh phục, nhiều nền văn hóa bản địa bắt đầu lên án các hành vi đồng tính luyến ái.[cần dẫn nguồn]

Trong một số thổ dân châu Mỹ ở Bắc Mỹ trước thời thuộc địa của châu Âu, một hình thức tình dục cùng giới tương đối phổ biến xoay quanh hình tượng cá nhân Hai tâm hồn (bản thân thuật ngữ này chỉ được đặt ra vào năm 1990).[cần dẫn nguồn] Thông thường, cá nhân này đã được công nhận từ rất sớm, được cha mẹ cho phép lựa chọn đi theo con đường đó và nếu đứa trẻ chấp nhận vai trò đó thì sẽ được nuôi dạy theo cách thích hợp, học hỏi những phong tục về giới tính mà đứa trẻ đã chọn. Các cá thể Hai tâm hồn thường là shaman giáo và được tôn kính là có sức mạnh vượt xa sức mạnh của shaman thông thường. Đời sống tình dục của họ là với những thành viên bộ lạc bình thường cùng giới tính.[cần dẫn nguồn]

Trong thời kỳ thuộc địa sau cuộc xâm lược của người châu Âu, đồng tính luyến ái đã bị Toà thẩm giáo truy tố, đôi khi dẫn đến án tử hình vì tội kê gian, và các hoạt động này trở thành bí mật. Nhiều người đồng tính luyến ái đã kết hôn khác giới để duy trì vẻ bề ngoài, và nhiều người gia nhập giáo sĩ Công giáo (chưa lập gia đình) để thoát khỏi sự giám sát của công chúng về việc họ không quan tâm đến người khác giới.[cần dẫn nguồn]

Canada[sửa mã nguồn]

Trong thời kỳ thuộc địa, cả Pháp và Anh đều hình sự hóa quan hệ tình dục cùng giới. Quan hệ tình dục qua đường hậu môn giữa nam giới là một tội nặng.[22] Hậu Liên bang, quan hệ tình dục qua đường hậu môn và các hành vi "khiếm nhã" tiếp tục là tội hình sự, nhưng không còn là tội tử hình nữa.[23] Các cá nhân đã bị truy tố vì hoạt động tình dục cùng giới vào cuối những năm 1960, dẫn đến việc Quốc hội liên bang sửa đổi Bộ luật Hình sự năm 1969 để quy định rằng quan hệ tình dục qua đường hậu môn giữa những người lớn đồng ý ở nơi riêng tư (được định nghĩa là chỉ có hai người) không phải là tội hình sự. Khi ủng hộ luật này, Bộ trưởng Tư pháp lúc bấy giờ là Pierre Trudeau đã nói: "Nhà nước không có chỗ trong phòng ngủ của quốc gia."[24]

Năm 1995, Tòa án Tối cao Canada cho rằng xu hướng tính dục là một đặc điểm cá nhân được bảo vệ theo điều khoản bình đẳng trong Hiến chương về Quyền và Tự do của Canada.[25] Quốc hội liên bang và các cơ quan lập pháp cấp tỉnh bắt đầu sửa đổi luật để đối xử với các mối quan hệ cùng giới giống như các mối quan hệ khác giới. Bắt đầu từ năm 2003, các tòa án ở Canada bắt đầu ra phán quyết rằng việc loại trừ các cặp cùng giới khỏi hôn nhân là vi phạm điều khoản bình đẳng của Hiến chương. Năm 2005, Quốc hội liên bang ban hành Đạo luật Hôn nhân Dân sự, hợp pháp hóa hôn nhân cùng giới trên khắp Canada.[26]

Canada được coi là quốc gia thân thiện với người đồng tính nhất thế giới, đứng đầu trong bảng xếp hạng Chỉ số du lịch đồng tính năm 2018 và nằm trong số 5 quốc gia an toàn nhất trên tạp chí Forbes năm 2019.[27][28] Nó cũng được xếp hạng đầu tiên trong Chỉ số Danger LGBTQ+ của Asher & Lyric trong bản cập nhật năm 2021.[29]

Hoa Kỳ[sửa mã nguồn]

Năm 1986, Tòa án Tối cao Hoa Kỳ ra phán quyết trong vụ Bowers kiện Hardwick rằng một tiểu bang có thể hình sự hóa việc kê gian, nhưng vào năm 2003, bị lật ngược phán quyết trong vụ Lawrence kiện Texas và do đó hợp pháp hóa hoạt động đồng tính luyến ái trên khắp Hoa Kỳ.

Chỉ từ những năm 2010, các hình thức điều tra dân số và điều kiện chính trị mới tạo điều kiện thuận lợi cho việc hiển thị và liệt kê các mối quan hệ cùng giới.[30]

Hôn nhân cùng giới ở Hoa Kỳ đã mở rộng từ một tiểu bang vào năm 2004 đến tất cả 50 tiểu bang vào năm 2015, thông qua các phán quyết khác nhau của tòa án tiểu bang, luật pháp tiểu bang, phiếu bầu phổ thông trực tiếp (trưng cầu dân ýsáng kiến) và phán quyết của tòa án liên bang.

Đông Á[sửa mã nguồn]

Quan hệ tình dục qua đường hậu môn giữa hai người đàn ông bị theo dõi, triều đại nhà Thanh

Đông Á, tình yêu cùng giới đã được nhắc đến từ lịch sử sớm nhất được ghi nhận.

Đồng tính luyến ái ở Trung Quốc, được gọi là niềm đam mê của quả đào cắt và nhiều uyển ngữ khác, đã được ghi nhận từ khoảng năm 600 TCN. Đồng tính luyến ái đã được nhắc đến trong nhiều tác phẩm nổi tiếng của văn học Trung Quốc. Những trường hợp về tình cảm cùng giới và tương tác tình dục được mô tả trong tiểu thuyết cổ điển Hồng lâu mộng có vẻ quen thuộc với những người quan sát ở hiện tại cũng như những câu chuyện tương đương về mối tình lãng mạn giữa những người dị tính trong cùng thời kỳ. Văn học triều đại nhà Minh, chẳng hạn như Biện nhi thoa (弁而釵/弁而钗), miêu tả mối quan hệ cùng giới giữa những người đàn ông thú vị và "hài hòa" hơn so với các mối quan hệ khác giới.[31] Các bài viết từ triều đại Lưu Tống của Wang Shunu cho rằng đồng tính luyến ái cũng phổ biến như dị tính vào cuối thế kỷ thứ 3.[32]

Sự phản đối đồng tính luyến ái ở Trung Quốc bắt nguồn từ thời triều đại nhà Đường thời trung cổ (618–907), do ảnh hưởng ngày càng tăng của các giá trị Kitô giáo và Hồi giáo,[33] nhưng chưa được thiết lập đầy đủ cho đến khi có nỗ lực Tây phương hóa vào cuối triều đại nhà ThanhTrung Hoa Dân Quốc.[34]

Nam Á[sửa mã nguồn]

Nam Á có lịch sử đồng tính luyến ái được ghi chép và kiểm chứng ít nhất từ ​​năm 1200 TCN. Các văn bản y học Ấn Độ giáo được viết ở Ấn Độ từ thời kỳ này ghi lại các hành vi đồng tính luyến ái và cố gắng giải thích nguyên nhân một cách trung lập/khoa học.[35][36][37] Nhiều tác phẩm nghệ thuật và tác phẩm văn học từ thời kỳ này cũng mô tả đồng tính luyến ái.[38][39][40][41]

Kinh Pali Cannon, được viết ở Sri Lanka từ năm 600 TCN đến năm 100 TCN, tuyên bố rằng quan hệ tình dục, dù có tính chất cùng giới hay dị tính, đều bị cấm trong quy tắc tu viện, và tuyên bố rằng bất kỳ hành vi tình dục cùng giới nhẹ nhàng nào (chẳng hạn như thủ dâm và quan hệ tình dục qua đùi) không bị trừng phạt nhưng phải xưng tội trong tu viện. Các quy tắc này chỉ áp dụng cho các nhà sư và không áp dụng cho dân chúng nói chung.[42][43] Kinh Kama được viết ở Ấn Độ vào khoảng năm 200 CN cũng mô tả nhiều hành vi tình dục cùng giới một cách tích cực.[44]

Không có hạn chế pháp lý nào đối với đồng tính luyến ái hoặc chuyển đổi giới tính đối với dân chúng nói chung trước thời kỳ đầu hiện đại và chủ nghĩa thực dân, tuy nhiên, một số quy tắc đạo đức nhất định đã cấm hành vi sai trái tình dục (có tính chất dị tính và đồng tính luyến ái) trong tầng lớp thượng lưu và tu sĩ, cũng như các quy tắc tôn giáo của các tôn giáo nước ngoài như Kitô giáo và Hồi giáo áp đặt các quy tắc kỳ thị đồng tính đối với người dân của họ.[45][46]

Ấn Độ giáo mô tả giới tính thứ ba ngang bằng với các giới tính khác và tài liệu về giới tính thứ ba được tìm thấy trong các văn bản y học cổ xưa của Ấn Độ giáo và Phật giáo.[47] Có một số nhân vật nhất định trong Mahabharata, theo một số phiên bản của sử thi, đã thay đổi giới tính, chẳng hạn như Shikhandi, người đôi khi được cho là sinh ra là nữ nhưng lại xác định là nam và cuối cùng kết hôn với một phụ nữ. Bahuchara Mata là nữ thần sinh sản, được các hijras tôn thờ như người bảo trợ của họ.

Các nhà sử học từ lâu đã lập luận rằng xã hội Ấn Độ thời tiền thuộc địa không hình sự hóa các mối quan hệ cùng giới,cũng như không coi những mối quan hệ đó là vô đạo đức hay tội lỗi. Ấn Độ giáotruyền thống miêu tả đồng tính luyến ái là điều tự nhiên và vui vẻ.

Châu Âu[sửa mã nguồn]

Thời kỳ Cổ điển[sửa mã nguồn]

Những tài liệu sớm nhất của phương Tây (dưới dạng tác phẩm văn học, đồ vật nghệ thuật và tài liệu thần thoại) liên quan đến mối quan hệ cùng giới đều có nguồn gốc từ Hy Lạp cổ đại.

Liên quan đến đồng tính luyến ái nam, những tài liệu như vậy đôi khi mô tả sự hiểu biết phức tạp trong đó mối quan hệ với phụ nữ và mối quan hệ với các chàng trai vị thành niên có thể là một phần trong đời sống tình cảm của một người đàn ông bình thường. Các mối quan hệ cùng giới là một thể chế xã hội được xây dựng đa dạng theo thời gian và từ thành phố này sang thành phố khác. Việc thực hành chính thức, một mối quan hệ khiêu dâm nhưng thường bị hạn chế giữa một người đàn ông trưởng thành tự do và một thanh thiếu niên tự do, được đánh giá cao vì lợi ích sư phạm và như một phương tiện kiểm soát dân số, mặc dù đôi khi bị đổ lỗi là nguyên nhân gây ra tình trạng hỗn loạn. Platon ca ngợi lợi ích của nó trong các tác phẩm đầu tiên của ông[10] nhưng trong những tác phẩm cuối cùng của ông đã đề xuất việc cấm nó.[48] Aristoteles, trong Chính trị, đã bác bỏ ý tưởng của Platon về việc xóa bỏ đồng tính luyến ái (2.4); ông giải thích rằng những người man rợ như người Celt coi nó là một vinh dự đặc biệt (2.6.6), trong khi người Crete sử dụng nó để điều tiết dân số (2.7.5).[49]

Một số học giả cho rằng có những ví dụ về tình yêu cùng giới trong văn học cổ đại, chẳng hạn như Achilles và Patroclus trong Iliad.[50]

Những cô gái trẻ được miêu tả xung quanh Sappho trong bức tranh này của Lafond "Sappho hát cho Homer", 1824.

Người ta biết rất ít về đồng tính luyến ái nữ thời cổ đại. Sappho, sinh ra trên đảo Lesbos, được người Hy Lạp sau này đưa vào danh sách kinh điển gồm chín nhà thơ trữ tình. Các tính từ bắt nguồn từ tên và nơi sinh của cô (Sapphic và Đồng tính nữ) được áp dụng cho đồng tính luyến ái nữ bắt đầu từ thế kỷ 19.[51][52] Thơ của Sappho tập trung vào niềm đam mê và tình yêu dành cho nhiều nhân vật khác nhau và cả hai giới tính xã hội. Những người kể trong nhiều bài thơ của cô nói về sự say mêtình yêu (đôi khi được yêu cầu, đôi khi không) đối với nhiều phụ nữ khác nhau, nhưng mô tả về các hành vi thể xác giữa phụ nữ rất ít và là chủ đề gây tranh cãi.[53][54]

Sappho đang đọc sách cho những người bạn đồng hành của mình trên chiếc bình Attic c. 435 TCN

La Mã cổ đại, thân thể một người nam trẻ tuổi vẫn được coi là tâm điểm tình dục của nam giới, nhưng những mối quan hệ chỉ diễn ra giữa những người đàn ông tự do cùng nô lệ hoặc cùng những thanh niên tự do với vai trò "thụ động" trong tình dục. Hoàng đế Hadrianus của Hellenophile nổi tiếng vì mối quan hệ với Antinous, nhưng hoàng đế Kitô giáo Theodosius I đã ban hành luật vào ngày 6 tháng 8 năm 390, lên án những người đàn ông thụ động phải bị thiêu sống. Bất chấp những quy định này, các nhà thổ có nam quan hệ tình dục cùng giới vẫn bị đánh thuế cho đến cuối triều đại của Anastasius I vào năm 518. Justinianus, vào cuối triều đại của mình, đã mở rộng luật cấm đối với cả những người nam đóng vai trò "chủ động" (năm 558), cảnh cáo rằng hành động đó có thể dẫn đến sự hủy diệt do "cơn thịnh nộ của Chúa".[cần dẫn nguồn]

Thời kỳ Phục hưng[sửa mã nguồn]

Trong thời kỳ Phục hưng, các thành phố giàu có ở miền bắc nước Ý—đặc biệt là FirenzeVenezia—nổi tiếng vì thực hành tình yêu cùng giới rộng rãi, được một bộ phận đáng kể dân số nam tham gia và được xây dựng theo mô hình cổ điển của Hy Lạp và La Mã.[55][56] Nhưng ngay cả khi nhiều nam giới tham gia vào các mối quan hệ cùng giới, thì chính quyền, dưới sự bảo trợ của các Viên chức của tòa án Đêm, vẫn truy tố, phạt tiền và bỏ tù một phần lớn dân số đó.

Từ nửa sau thế kỷ 13, hầu hết mọi nơi trên châu Âu đều xử tử những người đồng tính nam.[57] Các mối quan hệ giữa những nhân vật có tầm ảnh hưởng trong xã hội, chẳng hạn như giữa Quốc vương James ICông tước Buckingham, đã góp phần làm nổi bật vấn đề, được viết lên cả các tờ rơi khuyết danh trên đường phố: "Thế giới đổi thay, chẳng hiểu vì sao, Để nam Hôn Nhau, chẳng màng Nữ mạo;...Giữa J. đệ Nhất và Buckingham: Ngài, chính thế, hiền Phụ tiều tụy Vòng tay, Ngài theo Ganimede, dại ngây" (Mundus Foppensis, or The Fop Display'd, 1691).

Thời kỳ Hiện đại[sửa mã nguồn]

Bức ảnh của nghệ sĩ Phần Lan Touko Laaksonen (1920–1991) bí danh Tom of Finland, nổi tiếng với nghệ thuật đồng tính nam tính cách gợi dục cùng giới, chơi piano vào cuối những năm 1950. Phía sau là bạn đời Veli Mäkinen (trái) và em gái Kaija (phải).

Love Letters Between a Certain Late Nobleman and the Famous Mr. Wilson nổi tiếng được xuất bản năm 1723 ở Anh, và được một số học giả hiện đại cho là một cuốn tiểu thuyết. Ấn bản năm 1749 của cuốn tiểu thuyết nổi tiếng Fanny Hill của John Cleland có cảnh đồng tính luyến ái, nhưng cảnh này đã bị loại bỏ trong ấn bản năm 1750. Cũng trong năm 1749, bản biện hộ nghiêm túc và mở rộng sớm nhất về đồng tính luyến ái bằng tiếng Anh, cuốn Ancient and Modern Pederasty Investigated and Exemplified, do Thomas Cannon viết, đã được xuất bản, nhưng gần như bị dập tắt ngay lập tức. Nó bao gồm đoạn văn, "Ham muốn phi tự nhiên là một sự mâu thuẫn về mặt thuật ngữ; hết sức vô lý. Ham muốn là một xung động yêu thích của các bộ phận sâu thẳm nhất của con người."[58] Khoảng năm 1785 Jeremy Bentham viết một bài bào chữa khác, nhưng mãi đến năm 1978 nó mới được xuất bản.[59] Các cuộc hành quyết vì tội kê gian tiếp tục diễn ra ở Hà Lan cho đến năm 1803, và ở Anh cho đến năm 1835, James Pratt và John Smith là những người Anh cuối cùng bị treo cổ.

Cho đến ngày nay, các nhà sử học vẫn đang tranh cãi về vấn đề Tính dục của Frederick Đại đế (1712−1786), về cơ bản xoay quanh điều cấm kỵ về việc liệu huyền thoại về một trong những anh hùng chiến tranh vĩ đại nhất trong lịch sử thế giới có được phép giải cấu trúc về mặt tâm lý hay không.

Từ năm 1864 đến 1880, Karl Heinrich Ulrichs đã xuất bản một loạt 12 cuốn sách mà ông gọi chung là Nghiên cứu về bí ẩn về tình yêu nam tính. Năm 1867, ông trở thành người đồng tính tự xưng đầu tiên lên tiếng công khai bảo vệ đồng tính luyến ái khi cầu xin tại Đại hội luật sư Đức ở München về một nghị quyết kêu gọi bãi bỏ luật chống đồng tính luyến ái.[60] Sexual Inversion của Havelock Ellis, xuất bản năm 1896, thách thức các lý thuyết cho rằng đồng tính luyến ái là bất thường, cũng như các khuôn mẫu, đồng thời nhấn mạnh vào sự phổ biến của đồng tính luyến ái và mối liên hệ của nó với thành tựu trí tuệ và nghệ thuật.[61]

Mặc dù những văn bản y học như thế này (được viết một phần bằng tiếng Latinh để che khuất các chi tiết liên quan đến tính dục) không được công chúng đọc rộng rãi, nhưng chúng đã dẫn đến sự nổi lên của Ủy ban Khoa học-Nhân đạo của Magnus Hirschfeld, đã vận động từ năm 1897 đến năm 1933 chống lại luật chống kê gian ở Đức, cũng như một phong trào không chính thức, không công khai hơn nhiều trong giới trí thức và nhà văn Anh, dẫn đầu bởi những nhân vật như Edward CarpenterJohn Addton Symonds. Bắt đầu từ năm 1894 với Homogenic Love, nhà hoạt động xã hội chủ nghĩa và nhà thơ Edward Carpenter đã viết một chuỗi các bài báo và tập sách nhỏ ủng hộ đồng tính luyến ái, và "xuất hiện" vào năm 1916 trong cuốn sách My Days and Dreams. Năm 1900, Elisar von Kupffer xuất bản tuyển tập văn học đồng tính từ thời cổ đại cho đến thời đại của ông, Lieblingminne und Freundesliebe in der Weltliteratur.

Trung Đông[sửa mã nguồn]

Một hình minh họa từ cuốn sách thế kỷ 19 Sawaqub al-Manaquib mô tả quan hệ tình dục cùng giới qua đường hậu môn với một cậu bé bán rượu

Có một số lời kể của du khách Ả Rập đến châu Âu vào giữa những năm 1800. Hai trong số những du khách này, Rifa'ah al-Tahtawi và Muhammad as-Saffar, bày tỏ sự ngạc nhiên khi người Pháp đôi khi cố tình dịch sai thơ tình về một chàng trai, thay vì đề cập đến một cô gái trẻ, để duy trì các chuẩn mực và đạo đức xã hội của họ.[62]

Israel được coi là quốc gia khoan dung nhất ở Trung Đông và châu Á với người đồng tính luyến ái,[63] với việc Tel Aviv được mệnh danh là "thủ đô đồng tính của Trung Đông"[64] và được coi là một trong những thành phố thân thiện với người đồng tính nhất trên thế giới.[65] Cuộc diễu hành Tự hào hàng năm ủng hộ đồng tính luyến ái diễn ra ở Tel Aviv.[66]

Mặt khác, nhiều chính phủ ở Trung Đông thường phớt lờ, phủ nhận sự tồn tại hoặc hình sự hóa đồng tính luyến ái. Đồng tính luyến ái là bất hợp pháp ở hầu hết các nước Hồi giáo.[67] Quan hệ tình dục cùng giới chính thức bị áp dụng hình phạt tử hình ở một số quốc gia Hồi giáo: Ả Rập Saudi, Iran, Mauritanie, miền bắc NigeriaYemen.[68] Tổng thống Iran Mahmud Ahmadinezhad, trong bài phát biểu năm 2007 tại Đại học Columbia, đã khẳng định rằng ở Iran không có người đồng tính. Tuy nhiên, nguyên nhân có thể là do họ giữ bí mật về xu hướng tính dục vì sợ bị chính quyền trừng phạt hoặc bị gia đình từ mặt.[69]

Thời kỳ tiền Hồi giáo[sửa mã nguồn]

Shah Abbas I của Ba Tư với một cậu trai. Bởi Muhammad Qasim (1627).[70]

Sumer cổ đại, một nhóm thầy tế được gọi là gala làm việc trong các đền thờ của nữ thần Inanna, nơi họ thực hiện các nghi lễ và lời than thở.[71]:285 Gala lấy tên nữ, nói bằng phương ngữ eme-sal, vốn theo truyền thống dành riêng cho phụ nữ và dường như đã quan hệ tình dục cùng giới.[72] Ký hiệu gala trong tiếng Sumer là chữ ghép của các ký hiệu "dương vật" và "hậu môn".[72] Một câu tục ngữ của người Sumer viết: "Khi gala lau mông anh ấy [anh ấy nói], 'Tôi không được khơi dậy thứ thuộc về tình nhân của tôi [tức là Inanna].'"[72] Trong các nền văn hóa Lưỡng Hà sau này, kurgarrūassinnu là người hầu của nữ thần Ishtar (tương đương với tiếng Semit Đông của Inanna), người mặc trang phục nữ và biểu diễn các điệu múa chiến tranh trong các ngôi đền của Ishtar.[72] Một số câu tục ngữ của người Akkad dường như gợi ý rằng họ cũng có thể đã quan hệ tình dục cùng giới.[72]

Assyria cổ đại, đồng tính luyến ái hiện diện và phổ biến; điều đó không bị cấm túc, lên án hay bị coi là vô đạo đức hay mất trật tự. Một số văn bản tôn giáo có chứa những lời cầu nguyện xin Chúa ban phước lành cho các mối quan hệ đồng tính luyến ái. Cuốn Almanac of Incantations chứa đựng những lời cầu nguyện ủng hộ trên cơ sở bình đẳng tình yêu của một người đàn ông dành cho một người phụ nữ, của một người phụ nữ dành cho một người đàn ông và của một người đàn ông dành cho một người đàn ông.[cần dẫn nguồn]

Nam Thái Bình Dương[sửa mã nguồn]

Trong một số xã hội của Melanesia, đặc biệt là ở Papua New Guinea, các mối quan hệ cùng giới là một phần không thể thiếu trong văn hóa cho đến giữa những năm 1900. Ví dụ: EtoroMarind-anim coi tình dục khác giới là ô uế và thay vào đó tôn vinh đồng tính luyến ái. Trong một số nền văn hóa Melanesian truyền thống, một cậu bé chưa dậy thì sẽ được bắt cặp với một người thành niên, người này sẽ trở thành tư vấn viên dạy việc quan hệ tình dục cho cậu bé (đường miệng hay hậu môn tùy thuộc vào bộ tộc) trong vài năm vì họ tin rằng làm như vậy sẽ giúp cho cậu bé đó sớm đạt tới tuổi dậy thì. Tuy nhiên, nhiều xã hội Melanesian đã trở nên căm ghét với các mối quan hệ cùng giới kể từ khi các nhà truyền giáo châu Âu du nhập Kitô giáo.[73]

Luật pháp và chính trị[sửa mã nguồn]

Đồng tính luyến ái#Luật pháp
en:Homosexuality#Law and politics

Tính hợp pháp[sửa mã nguồn]

Luật pháp trên toàn thế giới về việc quan hệ tình dục đồng tính, việc chung sống, và việc thể hiện tính dục đồng tính
Quan hệ tình dục đồng tính bất hợp pháp. Hình phạt:
  Tù giam; án tử không thi hành
  Tử hình dưới tay dân quân
  Tù giam, bắt giữ hoặc giam giữ
  Quản giáo, không bị cưỡng chế1
Quan hệ tình dục đồng tính hợp pháp. Chấp nhận sự chung sống dưới hình thức:
  Hôn nhân ngoài lãnh thổ2
  Giới hạn đối với công dân nước ngoài
  Chứng nhận có chọn lọc
  Không có
  Hạn chế ở mức hành vi thể hiện XHTD đồng tính
Các vòng thể hiện việc chỉ áp dụng cục bộ hoặc trong trường hợp cụ thể.
1Không có vụ bắt giữ nào trong ba năm qua hoặc lệnh cấm theo luật.
2Tại địa phương, việc hôn nhân không tồn tại. Một số khu vực pháp lý có thể thực hiện các loại quan hệ đối tác khác.

Hầu hết các quốc gia không cấm quan hệ tình dục đồng thuận giữa những người không liên quan trên độ tuổi đồng ý của địa phương. Một số khu vực pháp lý tiếp tục công nhận các quyền, sự bảo vệ và đặc quyền giống nhau đối với cấu trúc gia đình của các cặp cùng giới, bao gồm cả hôn nhân. Một số quốc gia và khu vực pháp lý yêu cầu tất cả các cá nhân hạn chế hoạt động tình dục khác giới và không cho phép hoạt động đồng tính luyến ái thông qua luật kê gian. Những người phạm tội có thể phải đối mặt với án tử hình ở các quốc gia Hồi giáo và các khu vực pháp lý được cai trị bởi luật sharia. Tuy nhiên, thường có những khác biệt đáng kể giữa chính sách chính thức và việc thực thi trong thế giới thực.

Mặc dù các hành vi đồng tính luyến ái đã được hợp pháp hóa ở một số nơi trên thế giới phương Tây, chẳng hạn như Ba Lan năm 1932, Đan Mạch năm 1933, Thụy Điển năm 1944, Anh và xứ Wales năm 1967, nhưng phải đến giữa những năm 1970, cộng đồng người đồng tính mới bắt đầu đạt được các quyền công dân hạn chế ở một số nước công nghiệp. Một bước ngoặt đã đạt được vào năm 1973 khi Hiệp hội Tâm thần học Hoa Kỳ, trước đây đã liệt kê đồng tính luyến ái trong DSM-I vào năm 1952, đã loại bỏ đồng tính luyến ái trong DSM-II, để ghi nhận bằng chứng khoa học.[74] Năm 1977, Québec trở thành khu vực tài phán cấp tỉnh đầu tiên trên thế giới cấm phân biệt đối xử vì lý do xu hướng tính dục. Trong những năm 1980 và 1990, một số nước phát triển đã ban hành luật hợp pháp hóa hành vi đồng tính luyến ái và cấm phân biệt đối xử với người đồng tính nữ và đồng tính nam trong việc làm, nhà ở và dịch vụ. Mặt khác, ngày nay nhiều quốc gia ở Trung Đông và châu Phi, cũng như một số quốc gia ở châu Á, vùng Caribe và Nam Thái Bình Dương, cấm đồng tính luyến ái. Năm 2013, Tòa án Tối cao Ấn Độ đã giữ nguyên Mục 377 của Bộ luật Hình sự Ấn Độ,[75] nhưng vào năm 2018 đã lật ngược tình thế và hợp pháp hóa hoạt động đồng tính luyến ái ở Ấn Độ.[76] Mười quốc gia hoặc khu vực pháp lý, tất cả đều chủ yếu là người Hồi giáo và được quản lý theo luật sharia, đã áp dụng hình phạt tử hình đối với người đồng tính luyến ái. Chúng bao gồm Afghanistan, Iran, Brunei, Mauritania, Ả Rập Xê Út và một số khu vực ở Nigeria và Jubaland.[77][78][79][80][81][82]

Luật chống phân biệt đối xử về xu hướng tính dục[sửa mã nguồn]

Hoa Kỳ[sửa mã nguồn]

  • Phân biệt đối xử trong việc làm đề cập đến các hành vi phân biệt đối xử trong việc làm như thiên vị trong tuyển dụng, thăng chức, phân công công việc, chấm dứt hợp đồng và bồi thường cũng như các hình thức quấy rối khác nhau. Tại Hoa Kỳ có "rất ít luật, thông luật và án lệ quy định việc phân biệt đối xử trong việc làm dựa trên xu hướng tính dục là sai trái về mặt pháp lý."[83] Có sẵn một số trường hợp ngoại lệ và chiến lược pháp lý thay thế. Sắc lệnh 13087 (1998) của Tổng thống Bill Clinton cấm phân biệt đối xử dựa trên xu hướng tính dục trong hoạt động cạnh tranh của lực lượng lao động dân sự liên bang,[84] và các nhân viên phi dân sự liên bang có thể được truy đòi theo Điều khoản về Thủ tục tố tụng của Hiến pháp Hoa Kỳ.[85] Người lao động trong khu vực tư nhân có thể có hành động theo Sắc lệnh VII của Đạo luật Dân quyền năm 1964 theo lý thuyết quấy rối tình dục có qua có lại,[86] lý thuyết "môi trường làm việc thù địch",[87] một lý thuyết khuôn mẫu tính dục,[88] và cái khác.[83]
  • Phân biệt đối xử về nhà ở đề cập đến sự phân biệt đối xử đối với những người thuê nhà tiềm năng hoặc hiện tại của chủ nhà. Ở Hoa Kỳ, không có luật liên bang chống lại sự phân biệt đối xử dựa trên xu hướng tính dục hoặc bản dạng giới, nhưng ít nhất 13 tiểu bang và nhiều thành phố lớn đã ban hành luật cấm.[89]
  • Tội ác do thù hận Tội phạm căm thù (còn được gọi là tội phạm thiên vị) là tội phạm được thúc đẩy bởi sự kỳ thị người đồng tính hoặc thành kiến ​​chống lại một nhóm xã hội có thể xác định được, thường là các nhóm được xác định theo chủng tộc, tôn giáo, xu hướng tính dục, người khuyết tật, dân tộc, quốc tịch, tuổi tác, giới tính xã hội, bản dạng giới hoặc bản sắc chính trị. Tại Hoa Kỳ, 45 tiểu bang và Quận Columbia có đạo luật hình sự hóa nhiều loại bạo lực hoặc đe dọa có động cơ thiên vị (ngoại trừ AZ, GA, IN, SC, và WY). Mỗi đạo luật này bao gồm sự thiên vị dựa trên chủng tộc, tôn giáo và sắc tộc; 32 trong số đó đề cập đến xu hướng tính dục, 28 đề cập đến giới tính xã hội và 11 đề cập đến người chuyển giới/bản dạng giới.[90] Vào tháng 10 năm 2009, Đạo luật Phòng chống Tội ác do Thù hận của Matthew Shepard và James Byrd Jr., đạo luật này "...trao cho Bộ Tư pháp quyền điều tra và truy tố bạo lực có động cơ thiên vị trong đó thủ phạm đã chọn nạn nhân vì chủng tộc, màu da, tôn giáo, nguồn gốc quốc gia, giới tính xã hội, xu hướng tính dục, bản dạng giới hoặc người khuyết tật thực tế hoặc được cho là của người đó", đã được ký thành luật và quy tội ác do thù hận dựa trên xu hướng tính dục, cùng các tội danh khác, thành tội phạm liên bang ở Hoa Kỳ.[91]

Liên minh châu Âu[sửa mã nguồn]

Tại Liên minh châu Âu, mọi hình thức phân biệt đối xử dựa trên xu hướng tính dục hoặc bản dạng giới đều là bất hợp pháp theo Hiến chương về các quyền cơ bản của Liên minh châu Âu.[92]

Hoạt động chính trị[sửa mã nguồn]

Kể từ những năm 1960, nhiều người LGBT ở phương Tây, đặc biệt là những người ở các khu vực đô thị lớn, đã phát triển cái gọi là văn hóa đồng tính. Đối với một số người,[ai nói?] văn hóa đồng tính được thể hiện bằng phong trào tự hào về người đồng tính, với các cuộc diễu hành hàng năm và trưng bày cờ cầu vồng. Tuy nhiên, không phải tất cả những người LGBT đều chọn tham gia vào "văn hóa queer" và nhiều người đồng tính nam và nữ đặc biệt từ chối đến. Đối với một số người,[ai nói?] đây dường như là một màn trình diễn phù phiếm, duy trì định kiến ​​về người đồng tính.

Lá cờ Tự hào Cầu vồng nguyên bản ở San Francisco, do Gilbert Baker thiết kế năm 1978

Với sự bùng phát của bệnh AIDS vào đầu những năm 1980, nhiều nhóm và cá nhân LGBT đã tổ chức các chiến dịch nhằm thúc đẩy nỗ lực giáo dục, phòng ngừa, nghiên cứu, hỗ trợ bệnh nhân và tiếp cận cộng đồng về AIDS, cũng như yêu cầu chính phủ hỗ trợ cho các chương trình này.

Số người chết do đại dịch AIDS ban đầu dường như làm chậm tiến độ của phong trào bảo vệ quyền của người đồng tính, nhưng theo thời gian, nó đã thúc đẩy một số bộ phận trong cộng đồng LGBT tham gia phục vụ cộng đồng và hành động chính trị, đồng thời thách thức cộng đồng dị tính phản ứng một cách nhân ái. Những bộ phim điện ảnh lớn của Mỹ trong thời kỳ này đã kịch tính hóa phản ứng của các cá nhân và cộng đồng đối với cuộc khủng hoảng AIDS bao gồm An Early Frost (1985), Longtime Companion (1990), And the Band Played On (1993), Philadelphia (1993), và Common Threads: Stories from the Quilt (1989).

Các chính trị gia đồng tính công khai đã đạt được nhiều chức vụ trong chính phủ, ngay cả ở những quốc gia gần đây đã có luật kê gian. Ví dụ bao gồm Guido Westerwelle, Phó thủ tướng Đức; Pete Buttigieg, Bộ trưởng Giao thông Hoa Kỳ, Peter Mandelson, bộ trưởng nội các của Công Đảng AnhPer-Kristian Foss, trước đây là Bộ trưởng Bộ Tài chính Na Uy.

Phong trào LGBT bị nhiều cá nhân và tổ chức phản đối. Một số người theo chủ nghĩa bảo thủ xã hội tin rằng tất cả các mối quan hệ tình dục với những người không phải là vợ/chồng khác giới sẽ làm suy yếu gia đình truyền thống[93] và trẻ em phải được nuôi dưỡng trong những gia đình có cả cha và mẹ.[94][95] Một số người cho rằng quyền của người đồng tính có thể xung đột với quyền tự do ngôn luận của cá nhân,[96][97] tự do tôn giáo ở nơi làm việc,[98][99] khả năng điều hành nhà thờ,[100] các tổ chức từ thiện[101][102] và các tổ chức tôn giáo khác[103] phù hợp với quan điểm tôn giáo của một người và rằng việc các tổ chức tôn giáo chấp nhận các mối quan hệ cùng giới có thể bị ép buộc thông qua việc đe dọa xóa bỏ tình trạng miễn thuế của các nhà thờ có quan điểm không phù hợp với quan điểm của chính phủ.[104][105][106][107] Một số nhà phê bình cho rằng sự đúng đắn chính trị đã khiến mối liên hệ giữa nam giới và HIV bị xem nhẹ.[108]

Nghĩa vụ quân sự[sửa mã nguồn]

Tổng thống Mỹ Barack Obama ký ban hành Bãi bỏ Đạo luật Không hỏi, Không nói 2010.

Các chính sách và thái độ đối với quân nhân đồng tính nam và đồng tính nữ rất khác nhau trên khắp thế giới. Một số quốc gia cho phép những người đồng tính nam, đồng tính nữ và song tính phục vụ một cách công khai và trao cho họ những quyền và đặc quyền giống như những người dị tính luyến ái. Nhiều quốc gia không cấm cũng như không hỗ trợ các thành viên dịch vụ LGB. Một số quốc gia tiếp tục cấm triệt để nhân viên đồng tính luyến ái.[cần dẫn nguồn]

Hầu hết các lực lượng quân sự phương Tây đã loại bỏ các chính sách loại trừ các thành viên thiểu số về mặt tính dục. Trong số 26 quốc gia tham gia quân sự vào NATO, hơn 20 quốc gia cho phép người đồng tính nam, đồng tính nữ và song tính công khai phục vụ. Trong số các thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, có ba nước (Anh Quốc, PhápHoa Kỳ) thực hiện. Hai nước còn lại nhìn chung thì không: Trung Quốc cấm triệt để người đồng tính nam và đồng tính nữ, Nga loại trừ tất cả những người đồng tính nam và đồng tính nữ trong thời bình nhưng cho phép một số người đồng tính nam phục vụ trong thời chiến (xem bên dưới). Israel là quốc gia duy nhất ở khu vực Trung Đông cho phép người LGBT công khai phục vụ trong quân đội.[cần dẫn nguồn]

Theo Hiệp hội Tâm lý học Hoa Kỳ, bằng chứng thực nghiệm không chứng minh được rằng xu hướng tính dục phù hợp với bất kỳ khía cạnh nào của hiệu quả quân sự, bao gồm sự gắn kết đơn vị, tinh thần, tuyển dụng và giữ chân.[109] Xu hướng tính dục không liên quan đến sự gắn kết trong nhiệm vụ, kiểu gắn kết duy nhất dự đoán một cách nghiêm túc về sự sẵn sàng và thành công của quân đội.[110]

Tham khảo[sửa mã nguồn]

  1. ^ a b Hubbard, Thomas K. (2003). “Introduction”. Homosexuality in Greece and Rome: a Sourcebook of Basic Documents. University of California Press. tr. 1. ISBN 0520234308. The term "homosexuality" is itself problematic when applied to ancient cultures, inasmuch as neither Greek nor Latin possesses any one word covering the same semantic range as the modern concept. The term is adopted in this volume not out of any conviction that a fundamental identity exists between ancient and modern practices or self-conceptions, but as a convenient shorthand linking together a range of different phenomena involving same-gender love and/or sexual activity. To be sure, classical antiquity featured a variety of discrete practices in this regard, each of which enjoyed differing levels of acceptance depending on the time and place.
  2. ^ Larson, Jennifer (6 tháng 9 năm 2012). “Introduction”. Greek and Roman Sexualities: A Sourcebook. Bloomsbury Academic. tr. 15. ISBN 978-1441196859. There is no Greek or Latin equivalent for the English word 'homosexual', although the ancients did not fail to notice some individuals preferred same-sex partners.
  3. ^ a b Buxton, Richard (2004). “Same-Sex Eroticism”. The Complete World of Greek Mythology. London: Thames and Hudson. tr. 174. ISBN 0500251215. As scholars have increasingly come to recognize, the ancient Greek world did not know of the modern 'life-style' category-distinction between homosexuality and heterosexuality, according to which those terms are used to designate contrasting psychological or behavioral profiles.
  4. ^ Buxton, Richard (2004). The Complete World of Greek Mythology. London: Thames and Hudson. tr. 148–149. ISBN 0500251215. Readers of Plato's dialogues will be familiar with the cultural pattern according to which adolescent Greek males bonded with older men in temporary homoerotic relationships. It is misleading to describe such couples as 'homosexuals', if that term is meant to designate a person whose sexual orientation is same sex for life. In Greek society the normal assumption would have been that the younger partner would, in a later phasde in life, go on to marry and reproduce.
  5. ^ a b Norton, Rictor (2016). Myth of the Modern Homosexual. Bloomsbury Academic. ISBN 9781474286923. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 5 năm 2021. Truy cập ngày 27 tháng 7 năm 2019. The author has made adapted and expanded portions of this book available online as A Critique of Social Constructionism and Postmodern Queer Theory Lưu trữ 30 tháng 3 2019 tại Wayback Machine.
  6. ^ a b Boswell, John (1989). “Revolutions, Universals, and Sexual Categories” (PDF). Trong Duberman, Martin Bauml; Vicinus, Martha; Chauncey, George Jr. (biên tập). Hidden From History: Reclaiming the Gay and Lesbian Past. Penguin Books. tr. 17–36. S2CID 34904667. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 4 tháng 3 năm 2019.
  7. ^ Gnuse, Robert K. (tháng 5 năm 2015). “Seven Gay Texts: Biblical Passages Used to Condemn Homosexuality”. Biblical Theology Bulletin. SAGE Publications on behalf of Biblical Theology Bulletin Inc. 45 (2): 68–87. doi:10.1177/0146107915577097. ISSN 1945-7596. S2CID 170127256.
  8. ^ Koenig, Harold G.; Dykman, Jackson (2012). Religion and Spirituality in Psychiatry. Cambridge: Cambridge University Press. tr. 43. ISBN 9780521889520. the overwhelming majority of Christian churches have maintained their positions that homosexual behavior is sinful
  9. ^ Plato; Saunders, Trevor J. (1970). The laws. Harmondsworth, Eng.: Penguin. tr. 340. ISBN 0-14-044222-7. OCLC 94283. ... sow illegitimate and bastard seed in courtesans, or sterile seed in males in defiance of nature.
  10. ^ a b Plato, Phaedrus in the Symposium
  11. ^ Williams, Craig A. (1999). Roman homosexuality : ideologies of masculinity in classical antiquity. Oxford. tr. 60. ISBN 0-19-511300-4. OCLC 55720140.
  12. ^ (Foucault 1986)
  13. ^ Hubbard Thomas K (22 tháng 9 năm 2003). “Review of David M. Halperin, How to Do the History of Homosexuality.”. Bryn Mawr Classical Review.
  14. ^ Halperin, David M. (1990). One Hundred Years of Homosexuality: And Other Essays on Greek Love. New York: Routledge. tr. 41–42. ISBN 0-415-90097-2.
  15. ^ Ruse, Michael (2005). Honderich, Ted (biên tập). The Oxford Companion to Philosophy. Oxford: Oxford University Press. tr. 399. ISBN 0-19-926479-1. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 5 năm 2021. Truy cập ngày 15 tháng 9 năm 2021.
  16. ^ Murray, Stephen; Roscoe, Will (1998). Boy Wives and Female Husbands: Studies of African Homosexualities. New York: St. Martin's Press. ISBN 0-312-23829-0.
  17. ^ Evans-Pritchard, E. E. (1970). “Sexual Inversion among the Azande”. American Anthropologist. 72 (6): 1428–1434. doi:10.1525/aa.1970.72.6.02a00170. S2CID 162319598.
  18. ^ Pablo, Ben (2004). “Latin America: Colonial”. glbtq.com. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 12 năm 2007. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2007.
  19. ^ Murray, Stephen (2004). “Mexico”. Trong Claude J. Summers (biên tập). glbtq: An Encyclopedia of Gay, Lesbian, Bisexual, Transgender, and Queer Culture. glbtq.com. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 11 năm 2007. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2007.
  20. ^ Sigal, Pete (2003). Infamous Desire: Male Homosexuality in Colonial Latin America. The University of Chicago Press. ISBN 9780226757049.
  21. ^ Anghiera, Pietro Martire d'; Torres Asensio, Joaquín. (2012). Décadas del nuevo mundo (bằng tiếng Tây Ban Nha). Valladolid: Maxtor. ISBN 978-84-9001-301-4. OCLC 1057902726. Coello de la Rosa, Alexandre (23 tháng 6 năm 2001). "Good Indians", "Bad Indians", "What Christians?": The Dark Side of the New World in Gonzalo Fernández de Oviedo y Valdés (1478–1557)”. Delaware Review of Latin American Studies. 3 (2). Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 5 năm 2010. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2022.
  22. ^ Hamish (19 tháng 8 năm 2007). 'Sodomites' in Canada before 1841”. The Drummer's Revenge. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 1 năm 2016. Truy cập ngày 14 tháng 9 năm 2015.
  23. ^ Hamish (9 tháng 9 năm 2007). “The End to the Death Penalty for "Sodomy" in Canada”. The Drummer's Revenge. Lưu trữ bản gốc ngày 17 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 14 tháng 9 năm 2015.
  24. ^ “Trudeau: 'There's no place for the state in the bedrooms of the nation'. CBC Archives. Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 1 năm 2018. Truy cập ngày 9 tháng 8 năm 2021.
  25. ^ “Egan v. Canada”. Supreme Court of Canada. 25 tháng 5 năm 1995. Lưu trữ bản gốc ngày 20 tháng 8 năm 2021.
  26. ^ Bản mẫu:Cite canlaw
  27. ^ “SPARTACUS Gay Travel Index 2019”. 25 tháng 2 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 13 tháng 8 năm 2021. Truy cập ngày 9 tháng 8 năm 2021.
  28. ^ “FORBES LGBTQ+ Danger Index 2019”. Forbes. 21 tháng 10 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 1 năm 2021. Truy cập ngày 9 tháng 8 năm 2021.
  29. ^ “LGBTQ+ Travel Safety – 150 Best & Worst Countries Ranked (2021)”. Asher & Lyric. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 9 năm 2021. Truy cập ngày 9 tháng 8 năm 2021.
  30. ^ *Census statistics show quarter of California same-sex couples raising kids Lưu trữ 26 tháng 1 2012 tại Wayback Machine
  31. ^ Kang, Wenqing. Obsession: male same-sex relations in China, 1900–1950, Hong Kong University Press. Page 2
  32. ^ Song Geng (2004). The fragile scholar: power and masculinity in Chinese culture. Hong Kong University Press. tr. 144. ISBN 978-962-209-620-2. Lưu trữ bản gốc ngày 26 tháng 2 năm 2021. Truy cập ngày 16 tháng 6 năm 2015.
  33. ^ Hinsch, Bret. (1990). Passions of the Cut Sleeve. University of California Press. pp.77-78.
  34. ^ Kang, Wenqing. Obsession: male same-sex relations in China, 1900–1950, Hong Kong University Press. Page 3
  35. ^ Pattanaik, Devdutt. “Would ancient India have supported Section 377?”. Rediff (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 30 tháng 12 năm 2023.
  36. ^ Raveenthiran, Venkatachalam (tháng 11 năm 2011). “Knowledge of ancient Hindu surgeons on Hirschsprung disease: evidence from Sushruta Samhita of circa 1200-600 bc”. Journal of Pediatric Surgery. 46 (11): 2204–2208. doi:10.1016/j.jpedsurg.2011.07.007. ISSN 0022-3468. PMID 22075360.
  37. ^ “Know all about Sushruta, the first ever plastic surgeon who was Indian”. India Today (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 1 tháng 1 năm 2024.
  38. ^ Mitra Varuna Lưu trữ 2013-08-27 tại Wayback Machine, The Gay and Lesbian Vaishnava Association
  39. ^ “Live Blog: Supreme Court Rules Gay Sex Illegal”. The Wall Street Journal. 11 tháng 12 năm 2013. Truy cập ngày 19 tháng 4 năm 2023.
  40. ^ Shastri, Hari Prasad, Tr. The Ramayana Of Valmiki Vol. 2. Digital Library of India Item 2015.39881. Truy cập ngày 19 tháng 4 năm 2023.Quản lý CS1: nhiều tên: danh sách tác giả (liên kết)
  41. ^ Mehrotra, Deepanshi (22 tháng 10 năm 2017). The Pre-Colonial History of Homosexuality in India: Why Love Is Not Western (Part I/III)”. Lawctopus. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 7 năm 2023. Truy cập ngày 19 tháng 4 năm 2023.
  42. ^ De Silva, A. L. “Homosexuality and Theravada Buddhism”. BuddhaNet. Bản gốc lưu trữ ngày 1 tháng 3 năm 2023. Truy cập ngày 1 tháng 3 năm 2023.
  43. ^ “Pali canon | Definition, Contents, & Facts”. Britannica (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 1 tháng 3 năm 2023.
  44. ^ Mitta, Manoj (27 tháng 6 năm 2009). “Ancient India didn't think homosexuality was against nature”. The Times of India. ISSN 0971-8257. Truy cập ngày 6 tháng 2 năm 2023.
  45. ^ “LGBT rights were accepted in ancient India, Sec 377 must be repealed: Amish Tripathi”. Hindustan Times (bằng tiếng Anh). 4 tháng 9 năm 2017. Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2023.
  46. ^ “Stances of Faiths on LGBTQ+ Issues: Hinduism”. Human Rights Campaign (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2023.
  47. ^ Srinivasan, Shiva Prakash; Chandrasekaran, Sruti (2020). “Transsexualism in Hindu Mythology”. Indian Journal of Endocrinology and Metabolism. 24 (3): 235–236. doi:10.4103/ijem.IJEM_152_20. ISSN 2230-8210. PMC 7539026. PMID 33083261.
  48. ^ Plato, Laws, 636D & 835E
  49. ^ (Boswell 1980)
  50. ^ Morales, Manuel Sanz; Mariscal, Gabriel Laguna (2003). “The Relationship between Achilles and Patroclus according to Chariton of Aphrodisias”. The Classical Quarterly. 53 (1): 292–295. doi:10.1093/cq/53.1.292. ISSN 0009-8388. JSTOR 3556498. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 3 năm 2021. Truy cập ngày 8 tháng 11 năm 2020.
  51. ^ Douglas Harper (2001). “Lesbian”. Online Etymology Dictionary. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 7 tháng 2 năm 2009.
  52. ^ Douglas Harper (2001). “Sapphic”. Online Etymology Dictionary. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 7 tháng 2 năm 2009.
  53. ^ Denys Page, Sappho and Alcaeus, Oxford UP, 1959, pp.142–146.
  54. ^ Campbell, David A. biên tập (1982). “Introduction”. Greek Lyric I:Sappho and Alcaeus. Cambridge, Mass. tr. xi–xii. ISBN 0-674-99157-5. OCLC 8805576. Her way of life has been the subject of much speculation. Her poetry gives unmistakable evidence of strong homosexual feelings, and this was used by later writers for inferences about her character and indeed her profession: cf. the Oxyrhynchus biography: 'she has been accused by some of being irregular in her ways and a woman-lover'; or the Suda: ' she got a bad name for her impure friendship towards Atthis, Telesippa and Megara'; Ovid made her speak of her low reputation, and about the same time Didymus Bronze-Guts addressed himself to the question, 'Was Sappho a prostitute or not?', and Horace spoke ambiguously of 'masculine Sappho'. Voices were raised in defence of her character: a commentator inferred from her poetry that she was 'a good housekeeper and industrious'. The case-history is complicated by the evidence, usually neglected, that she was married and spoke lovingly of her daughter in her poetry, and by the story, however it arose, that she died of unrequited love for Phaon.
  55. ^ Rocke, Michael, (1996), Forbidden Friendships: Homosexuality and male Culture in Renaissance Florence, ISBN 0-19-512292-5
  56. ^ Ruggiero, Guido, (1985), The Boundaries of Eros, ISBN 0-19-503465-1
  57. ^ Kurtz, Lester R. (1999). Encyclopedia of violence, peace, & conflict. Academic Press. tr. 140. ISBN 0-12-227010-X. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 4 năm 2021. Truy cập ngày 16 tháng 6 năm 2015.
  58. ^ Gladfelder, Hal (May 2006) In Search of Lost Texts: Thomas Cannon's 'Ancient and Modern Pederasty Investigated and Exemplified", Institute of Historical Research
  59. ^ Published in two parts:
  60. ^ LeVay, Simon (1996). Queer Science: The Use and Abuse of Research into Homosexuality Lưu trữ 13 tháng 12 2017 tại Wayback Machine. Cambridge: The MIT Press ISBN 0-262-12199-9
  61. ^ Ellis, Havelock; Symonds, John Addington (1975), Sexual Inversion, Arno Press, ISBN 0-405-07363-1 (reprint)
  62. ^ El-Rouayheb, Khaled (2005). Before Homosexuality in the Arab-Islamic World, 1500–1800. The University of Chicago Press. tr. 2. ISBN 0-226-72988-5.
  63. ^ “The five most improved places for gay tolerance”. The Independent. London. 17 tháng 9 năm 2008. Lưu trữ bản gốc ngày 31 tháng 3 năm 2019. Truy cập ngày 29 tháng 5 năm 2009. Israel is the only Middle-Eastern country to support gay rights legislation, and the country attracts gay people from Palestine and Lebanon.
  64. ^ James Kirchick. “Was Arafat Gay?”. Out.
  65. ^ “The world's most gay-friendly places”. Calgary Herald. 29 tháng 6 năm 2011.
  66. ^ Grant, Anthony (2 tháng 7 năm 2010). “Gay Tel Aviv”. The New York Times. Lưu trữ bản gốc ngày 30 tháng 6 năm 2017. Truy cập ngày 19 tháng 10 năm 2012.
  67. ^ Steven Eke (28 tháng 7 năm 2005). “Iran 'must stop youth executions'. BBC News. Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 21 tháng 10 năm 2010.
  68. ^ “7 countries still put people to death for same-sex acts”. ILGA. Bản gốc lưu trữ ngày 29 tháng 10 năm 2009. Truy cập ngày 24 tháng 8 năm 2010.
  69. ^ Fathi, Nazila (30 tháng 9 năm 2007). “Despite Denials, Gays Insist They Exist, if Quietly, in Iran”. The New York Times. Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 4 năm 2009. Truy cập ngày 1 tháng 10 năm 2007.
  70. ^ Nahavandi and Bomati, illustration opposite p.162
  71. ^ Leick, Gwendolyn (2013) [1994]. Sex and Eroticism in Mesopotamian Literature. New York: Routledge. ISBN 978-1-134-92074-7. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 4 năm 2021. Truy cập ngày 10 tháng 11 năm 2017.
  72. ^ a b c d e Roscoe, Will; Murray, Stephen O. (1997). Islamic Homosexualities: Culture, History, and Literature. New York: New York University Press. tr. 65–66. ISBN 0-8147-7467-9. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 3 năm 2021. Truy cập ngày 15 tháng 9 năm 2021.
  73. ^ Herdt, Gilbert H. (1984), Ritualized Homosexuality in Melanesia, University of California Press, tr. 128–136, ISBN 0-520-08096-3
  74. ^ Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên amici
  75. ^ Shyamantha, Asokan (11 tháng 12 năm 2013). “India's Supreme Court turns the clock back with gay sex ban”. Reuters. Lưu trữ bản gốc ngày 16 tháng 12 năm 2013. Truy cập ngày 23 tháng 12 năm 2013.
  76. ^ “Supreme Court of India scraps ban on homosexuality with its judgment on Section 377”. NDTV. 9 tháng 9 năm 2018. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 9 năm 2018. Truy cập ngày 7 tháng 9 năm 2018.
  77. ^ Aengus Carroll; Lucas Paoli Itaborahy (tháng 5 năm 2015). “State-Sponsored Homophobia: A World Survey of Laws: criminalisation, protection and recognition of same-sex love” (PDF). International Lesbian, Gay, Bisexual, Trans and Intersex association. Lưu trữ (PDF) bản gốc ngày 23 tháng 4 năm 2019. Truy cập ngày 5 tháng 4 năm 2019.
  78. ^ correspondent, Hannah Ellis-Petersen South-east Asia (28 tháng 3 năm 2019). “Brunei introduces death by stoning as punishment for gay sex”. The Guardian (bằng tiếng Anh). ISSN 0261-3077. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 3 năm 2021. Truy cập ngày 28 tháng 3 năm 2019.
  79. ^ “Brunei says it won't enforce gay death penalty after backlash”. Reuters. 6 tháng 5 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 8 năm 2019. Truy cập ngày 19 tháng 8 năm 2019.
  80. ^ Mendos, Lucas Ramón (2019). State-Sponsored Homophobia 2019 (PDF). Geneva: ILGA. tr. 359. Lưu trữ (PDF) bản gốc ngày 22 tháng 12 năm 2019. Truy cập ngày 4 tháng 2 năm 2021.
  81. ^ “UAE Penal Code” (PDF). ADJD.gov.ae. Lưu trữ (PDF) bản gốc ngày 29 tháng 4 năm 2020. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2020.
  82. ^ “Here are the 10 countries where homosexuality may be punished by death”. The Washington Post. 16 tháng 6 năm 2016. Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 25 tháng 8 năm 2017.
  83. ^ a b Donovan, James M; American Association of Law Libraries Standing Committee on Lesbian and Gay Issues (2007), Sexual Orientation and the Law, William S. Hein & Co., ISBN 978-0-8377-0166-0 § 5:17
  84. ^ “Executive Order 13087 of May 28, 1998” (PDF), Federal Register, 63 (105), 2 tháng 6 năm 1998, Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 18 tháng 11 năm 2004, truy cập ngày 7 tháng 9 năm 2007
  85. ^ Ashton v. Civiletti, 613 F.2d 923, 20 Fair Empl. Prac. Cas. (BNA) 1601, 21 Empl. Prac. Dec. (CCH) paragraph 30297 (D.C. Cir. 1979)
  86. ^ Kelly v. City of Oakland, 198 F.3d 779, 81 Fair Empl. Prac. Cas. (BNA) 1455, 77 Empl. Prac. Dec. (CCH) paragraph 46281 (9th Cir. 1999)
  87. ^ Oncale v. Sundowner Offshore Services, Inc., 523 U.S. 75 (1998).
  88. ^ Price Waterhouse v. Hopkins, 490 U.S. 228 (1989).
  89. ^ Renter's Rights Against Sexual Orientation Discrimination, Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 12 năm 2007, truy cập ngày 7 tháng 9 năm 2007
  90. ^ “State Hate Crime Laws” (PDF), Anti-Defamation League, tháng 6 năm 2006, Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 14 tháng 6 năm 2007, truy cập ngày 4 tháng 5 năm 2007
  91. ^ “President Barack Obama Signs Hate Crimes Legislation into Law”. HRC. 28 tháng 10 năm 2009. Bản gốc lưu trữ ngày 28 tháng 10 năm 2009. Truy cập ngày 24 tháng 8 năm 2010.
  92. ^ Charter of Fundamental Rights of the European Union
  93. ^ Salt Lake City, UT (20 tháng 10 năm 2004). “First Presidency Message on Same-Gender Marriage”. Newsroom.lds.org. Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 6 năm 2008. Truy cập ngày 24 tháng 8 năm 2010.
  94. ^ Brownback, Sam (9 tháng 7 năm 2004). “Defining Marriage Down – We need to protect marriage”. National Review. Bản gốc lưu trữ ngày 1 tháng 6 năm 2008.
  95. ^ The Family: A Proclamation to the World. Lds.org. 23 tháng 9 năm 1995. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 6 năm 2019. Truy cập ngày 24 tháng 8 năm 2010.
  96. ^ Gove, Michael (24 tháng 12 năm 2002). “I'd like to say this, but it might land me in prison”. The Times. London. Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 9 năm 2008. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2008.
  97. ^ “Christian group likens Tory candidate review to witch hunt”. CBC News. 28 tháng 11 năm 2007. Bản gốc lưu trữ ngày 5 tháng 6 năm 2008.
  98. ^ Moldover, Judith (31 tháng 10 năm 2007). “Employer's Dilemma: When Religious Expression and Gay Rights Cross”. New York Law Journal. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 9 năm 2008. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2008.
  99. ^ Ritter, Bob (January–February 2008). “Collision of religious and gay rights in the workplace”. Humanist. Bản gốc lưu trữ ngày 5 tháng 3 năm 2012.
  100. ^ “Bishop loses gay employment case”. BBC News Online. 18 tháng 7 năm 2007. Lưu trữ bản gốc ngày 30 tháng 9 năm 2017. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2008.
  101. ^ Beckford, Martin (5 tháng 6 năm 2008). “Catholic adoption service stops over gay rights”. The Daily Telegraph. London. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022.
  102. ^ LeBlanc, Steve (10 tháng 3 năm 2006). “Catholic Charities to halt adoptions over issue involving gays”. The Boston Globe. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 14 tháng 9 năm 2009.
  103. ^ Mercer, Greg (24 tháng 4 năm 2008). “Christian Horizons rebuked: Employer ordered to compensate fired gay worker, abolish code of conduct”. The Record. Lưu trữ bản gốc ngày 6 tháng 7 năm 2008. Truy cập ngày 21 tháng 8 năm 2009.
  104. ^ Gallagher, Maggie (15 tháng 5 năm 2006). “Banned in Boston: The coming conflict between same-sex marriage and religious liberty”. 011 (33). Lưu trữ bản gốc ngày 16 tháng 5 năm 2006. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2008.
  105. ^ Capuzzo, Jill (14 tháng 8 năm 2007). “Church Group Complains of Civil Union Pressure”. The New York Times. Lưu trữ bản gốc ngày 30 tháng 6 năm 2017. Truy cập ngày 8 tháng 2 năm 2017.
  106. ^ Capuzzo, Jill (18 tháng 9 năm 2007). “Group Loses Tax Break Over Gay Union Issue”. The New York Times. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 6 năm 2017. Truy cập ngày 31 tháng 3 năm 2010.
  107. ^ Moore, Carrie (15 tháng 5 năm 2008). “LDS Church expresses disappointment in California gay marriage decision”. Deseret News. Bản gốc lưu trữ ngày 1 tháng 6 năm 2009. Truy cập ngày 21 tháng 8 năm 2009.
  108. ^ Chin, James (12 tháng 3 năm 2007). “The risks in hiding the HIV/AIDS truth”. Business Day. 9. Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 3 năm 2016.
  109. ^ “Proceedings of the American Psychological Association, Incorporated, for the legislative year 2004. Minutes of the meeting of the Council of Representatives July 28 & 30, 2004, Honolulu, HI”. American Psychological Association. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 2 năm 2010. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2004.
  110. ^ American Psychological Association: [Report of the APA Joint Divisional Task Force on Sexual Orientation & Military Service]